YÊU KHÔNG THỂ YÊU TRANG DẬT DƯƠNG

#chang #cảm #giang #mẹ #ngon #ngắn #thu #thuyết #tieu #tinh #trong #từ #vien #đừng


*

Cmùi hương 08.

Bạn đang xem: Yêu không thể yêu trang dật dương

Đêm tan rời

Cảm cảm nhận bàn tay lạnh rực của anh đang lần cho ngực mình, lòng bàn tay thanh thanh, lờ lững cọ xát bên trên nụ huê hồng hồng, từ đầu đến chân Băng Vũ run lên từng lần, từng cơn. Hiện giờ, cô vẫn còn ảo vọng anh rất có thể ngừng cương cứng trước bờ vực thoáy, run giọng giải thích: “Tôi trọn vẹn không tồn tại ý sexy nóng bỏng anh… thấy anh ko khỏe khoắn đề nghị tôi chỉ ý muốn đưa anh về nhà thôi, tôi thiệt sự không nghĩ lại khiến anh gọi lầm…” “Hiểu lầm? Tôi nói đến em biết, tôi cũng là một trong những fan lũ ông bình thường!” Môi anh mơn trớn dọc theo vành tai cô, phần đông ngón tay vuốt ve sầu, vuốt ve, chà xát chỗ nhạy cảm trên cơ thể cô: “Tôi từng ngày nằm ở vị trí căn chống này, cơ hội nào thì cũng tưởng tượng được hôn lên khung hình của em…” “Đừng…” Lời nói của anh ấy làm cho từ đầu đến chân Băng Vũ run rẩy, khung hình cô bên dưới sự vuốt ve sầu ko chấm dứt của từng ngón tay anh cũng ban đầu run rẩy theo. Tâm lí của cô ý vẫn hi vọng anh bây giờ hãy còn còn lại chút lý trí, đừng để chuyện ti luôn tiện điều này xảy ra: “Tổng người có quyền lực cao Lâm, anh chớ nlỗi vậy…” Anh hung hăng nuốm lấy mẫu cằm của cô ấy, nghiền cô nhìn trực tiếp vào góc nhìn hừng hực lửa tình của mình: “Em đừng gồm bước đầu trò nghịch nhằm khơi gợi dục vọng vào tôi rồi lại dngơi nghỉ trò cự tuyệt… Em vẫn thành công xuất sắc, tôi trọn vẹn bị em quyến rũ, em hy vọng gì cứ nói thẳng! Tiền? Nhà ở? hay là ao ước thăng chức? Tối nay… em chỉ việc biểu thị giỏi một chút thì ĐK nào tôi cũng rất có thể đáp ứng mang lại em…” “Tôi ý muốn về nhà!” “Về nhà?” Đôi đôi mắt kích tình của anh ấy bỗng nhiên biến thành sự phẫn nộ, lực rứa làm việc những ngón tay càng thêm mạnh mẽ. Băng Vũ cơ hồ có thể nghe được giờ xương cốt tan vỡ vụn, đau buồn đến mức hàm của cô ý yêu cầu lộ diện không thể khxay lại… Ngay cơ hội cô âu sầu tới cả không thể tri giác thì anh khom người xuống hôn cô, lưỡi anh tiến công thành công vào vùng mồm cô, dây dưa, xâm chiếm, hôn môi cô cuồng loạn như hít đề nghị ma túy, khá thngơi nghỉ láo lếu loàn nlỗi hít thở không thông mà lại giãy giụa… Anh ta là Lâm Quân Dật bình tĩnh, trầm ổn định phía trên sao? Là Lâm Quân Dật mà lại khóe mồm luôn hiện tại vẻ mỉm cười cợt phía trên sao? Là Lâm Quân Dật những lần quan sát cô ko khi nào thừa vượt nhì mươi giây trên đây sao? Cô vẫn cho rằng cô thực sự gọi anh ta, tuy vậy mang lại tột độ cô lại không còn hiểu được anh ta đang mang sự đê tiện ẩn giấu kĩ lưỡng, cẩn trọng mang lại nhỏng thế! Anh càng hôn càng trầm mê, nhị tay ko trường đoản cú giác thả lỏng, bước đầu điên loạn du lịch bên trên nửa thân thể trằn trụi của Băng Vũ, đầu ngón tay anh tđắm say lam sờ soạng bên trên phần da làm thịt trơn bóng của cô ý, tự mồi nhử vai tuồn xuống mang đến thắt lưng, từ từ di chuyển xuống dưới… Băng Vũ nắm bắt thời dịp khó khăn có được này, dùng toàn bộ công sức của con người nhưng mà bản thân đang sẵn có đẩy anh ra, chạy thoát khỏi phòng tắm giặt. Đáng nuối tiếc chỉ vừa chạy đến cửa ngõ, còn còn chưa kịp mngơi nghỉ khóa thì cổ tay cô đã biết thành anh bắt lại. “Á!!!” Băng Vũ thét lên, giờ thét mập mang đến chói tai, tuyệt vọng đập cửa: “Cứu tôi với…” Tất cả những là tuyệt vọng, cô bị anh nửa ôm nửa kéo tiến vào phòng ngủ, đẩy té lên chóng. “Anh điên rồi! Anh là đồ dùng thế thú! Tránh xa tôi ra!” “Tôi bao gồm là thay thú cũng là do em bức tôi thôi”. Một tay anh vung ra thế rước nhì tay vẫn vùng vẫy của cô ý, một tay kéo cà vạt trên cổ áo xuống trói hai tay của cô ấy lại sau sống lưng, hôm nay, niềm mong muốn của cô vẫn trọn vẹn bị dập tắt… Chiếc cà vạt này là do chủ yếu cô đã chọn để anh đi tham dự buổi tiệc, màu sắc xám sậm trình bày sự quyền quý trang trọng! Lúc Băng Vũ lựa chọn nó, còn mừng rỡ nghĩ nó thích hợp hợp với anh biết bao, thật sự là khôn xiết bi ai cười! “Anh sẽ ngồi tù…!!!” Anh khinh thường xuyên mỉm cười giá, ban đầu tháo vứt khuy áo sơmi của mình… Cô kiên định không hoàn thành quát lớn tuy vậy chẳng gồm chút lực uy hiếp đáp nào: “Anh đừng tưởng anh có rất nhiều tiền là có thể mong làm cái gi thì làm… anh dám đụng cho tôi, tôi khăng khăng đã cáo giác anh…” “Em đùa đấy à? Em ao ước tố cáo thì cđọng câu hỏi, ko thành vấn đề cùng với tôi, fan không giống chắc chắn rằng đang nghĩ rằng tôi không cung cấp đầy đủ chi phí nhằm thỏa mãn nhu cầu lòng tsay mê ko lòng của em mà lại thôi.” Anh cười mà không tránh nể gì, sau thời điểm túa dứt áo sơmày, lại bước đầu dỡ luôn luôn thắt lưng: “Em là thỏng cam kết của mình, đó là nhà của tôi, quần áo của em lại trọn vẹn ko lỗi hao gì… em vẫn cho rằng quan lại tòa tất cả óc quan tiền liền kề vẫn nhận định rằng đây là tôi hãm hiếp, ép buộc em ư?” “Anh…” Lòng Băng Vũ tràn trề căm thù, lại duy nhất thời quan yếu phản nghịch bác. Anh ta nói không không đúng, vào dòng xã hội coi nặng nề vật dụng hóa học này ai lại có thể tin việc một thanh niên sau này đầy tiềm ẩn, hình thành trong gia đình phong phú, tất cả tầm dáng bất phàm lại đi cưỡng hiếp thư ký của mình. Những bạn thông thường mọi vẫn cho rằng là anh ta đưa ra tiền không đủ để vừa lòng yên cầu của cô. Dẫu cô có kêu lên bản thân là bạn bị sợ, thì sống trong mắt fan không giống bất quá cô cũng chỉ là 1 trong fan bọn bà bao gồm lòng ttê mê ko đáy, ti tiện băn khoăn xấu khía cạnh nhưng mong mỏi từ bỏ tìm kiếm băn khoăn cho chính mình nhưng thôi. Nếu cô đi tố giác anh ta, chỉ với từ bỏ rước nhục vào thân thôi! Anh lạnh nhạt chú ý cô: “Em mong muốn bao nhiêu tiền?!” “Cút!” Nhưng căn uống bạn dạng anh ta không còn nhằm xuôi tai câu nhưng mà cô vừa thét lên, bình thản tháo dỡ quần… Băng Vũ biết phản bội phòng lúc này ko làm được gì nữa, đành thay đổi giọng cầu xin: “Ngài Lâm, ngài cần yếu làm nhỏng vậy! Tôi xin ngài chớ có tác dụng vậy.” Vật lạnh của đàn ông đặt lên thân thể cô, anh dìu dịu hôn trán cô, âm tkhô nóng từ mồm anh đột nhiên trsinh hoạt buộc phải thiệt dịu dàng: “Ngoan ngoãn đi, tôi đang mang lại cho em sự khoái cảm…” “…” Cô ngây dở hơi, giọng điệu anh tràn ngập sự trìu mến giống hệt như đang yêu thương chiều ý trung nhân bé nhỏ dại đam mê hờn giận của chính mình. Thấy anh hôn mãnh liệt, cô nhanh nhảu nghiêng khía cạnh tránh né, anh lại chuyển sang mơn trớn vành tai của cô, đầu lưỡi trằn trọc liếm nhẹ sau vành tai cô, đây là nơi kích say đắm dễ dung động nhất của Băng Vũ, các lần Trần Lăng hôn mang lại khu vực này, toàn thân cô mọi trsinh hoạt bắt buộc tê dở hơi, bụng bên dưới bước đầu rét như lửa đốt, khá thở mỏng manh manh trlàm việc bắt buộc hổn hển đón ý nói a tòng theo fan ấy. Đương nhiên, hôm nay cô sẽ không vị như thế mà lại bị dẫn dụ kích thích, nhưng mà dù cô có rất lực giãy dụa phản bội kháng thì khung người cô mỗi lúc càng trsinh sống đề xuất vô lực, dần dần phần nhiều vật dụng trngơi nghỉ cần mờ ảo. Tay anh từ bây giờ đặt tức thì trên đầu ngực cô, ngón chiếc nlỗi bao gồm nlỗi ko chạm vào nụ hoa của cô ý, tiếp nối tăng thêm chút ít lực bước đầu cách điệu, buông nắn, khiêu khích… mãi đến lúc khung người cô xuất hiện phản ứng sinch lý, nhì nụ hoa ban đầu căng cứng nổi rõ lên. Hai tay anh di chuyển sang bụng cô, xé nát mhình ảnh vải vóc che chắn cuối cùng bên trên người cô… Rất nhanh tiếp đến, hai chân cô mặc dù sẽ nỗ lực khép chặt vẫn bị anh dùng lực tách ra, địa điểm bí mật đáo tuyệt nhất của đàn bà hoàn toàn lộ ra vào không khí. Cô ý muốn đưa tay bít che thì mới có thể nhớ nhị tay mình đã bị trói chặt, ao ước khxay nhị chân lại thì phạt hiện nay nhị đầu gối đã trở nên tay anh bóc mạnh ra, giữ chặt lấy… Băng Vũ vô vọng, bất lực vặn vẹo thân thể, nhưng không bí quyết làm sao hoàn toàn có thể ngnạp năng lượng chống được một ngón tay anh đã chậm rì rì xâm nhập theo lối vào vị trí sâu kín đáo độc nhất vô nhị của cô ấy mà thám hiểm… “Đồ khốn kiếp! Vô sỉ!” Băng Vũ khxay lại nhị chân đã mất rất có thể ngăn cản trở được sự tấn công của những ngón tay anh nữa, tiếng mắng chửi của cô cũng càng ngày càng mỏng manh manh, tkhô nóng âm trngơi nghỉ bắt buộc khàn khàn, mặc dù cô tất cả nỗ lực hết sức vùng vẫy cổ tay đến thay làm sao thì vẫn quan yếu làm sao thoát khỏi sự trói buộc của cái cà vạt. Càng ngày anh càng thngơi nghỉ dốc, áp liền kề vào tai cô nói: “Tôi không muốn làm đau em.” “Đồ phát triển thành thái…” Tay anh ta sẽ ngơi nghỉ trong cô, anh ta còn đắn đo sao? Ngón tay lắp thêm hai của anh bắt đầu tmê man nhập, dễ chịu và thoải mái nhưng mà quấy phá bên trong. Vật kỳ lạ xâm nhập lệ khung hình, cô tất nhiên cần yếu tránh ngoài sự bội nghịch ứng của sinc lý, vì chưng bị kích phù hợp nhưng mà một cái chất lỏng tự vị trí sâu kín đáo tốt nhất của cô ý chảy ra bám đầy lên ngón tay anh, chậm rì rì máu ra nhưng lại thâm thúy cảm thấy được sự sống thọ của nó… Đột nhiên, bên phía trong lại có tương đối nhiều hơn một ngón tay, địa điểm bí mật đáo ấy trọn vẹn bị nở khổng lồ, gồm chút ít trướng đau… May mắn là cô đã từng có lần sinc con, ví như nhỏng cô chưa từng sinh nsinh hoạt thì vào chứng trạng này anh có thể làm cho cô đau chết mất! “Vì loại gì?” Anh rút tay thoát ra khỏi chỗ nhạy bén của cô, rứa chặt vai cô buộc cô đề xuất đương đầu với khuôn khía cạnh đầy thịnh nộ của anh lúc này. Cái gì nhưng mà vày loại gì? Cô còn chưa kịp bội phản ứng lại với ẩn ý vào lời anh nói thì đùng một cái anh sẽ thô bạo tách bóc hai chân cô ra, thẳng bạn, rồi đồ cứng chứa đựng đầy dục vọng của anh ấy tiến trực tiếp vào khung hình cô. Trong nháy đôi mắt, cô nghe được tiếng rên sướng nặng nề có thể kìm nén được phân phát ra từ cổ họng anh, cảm nhận được cơ thể anh sẽ vui tươi dị thường… Nước đôi mắt rét bỏng trường đoản cú khóe đôi mắt cô tung dọc xuống. Cô khóc, cô mắng… nhưng mà tất cả hầu như không biến hóa được thực sự đã cùng vẫn tạo nên, điều cô sợ hãi duy nhất đang trở thành thực sự, bất luận cô gồm nỗ lực giãy dụa mang đến gắng nào cũng ko ngnạp năng lượng chống được anh xâm nhập vào khung hình cô, ko chối quăng quật được sự thật khiến cho thân thể cô bất giác trlàm việc phải co rúm này… Cô đã không đúng rồi sao? Sự thanh trang, sự lý trí, sự mê mẩn tình của anh… toàn bộ mọi là gián trá sao? Tất cả chỉ nhằm lừa gạt cô, tất cả hầu như để đậy giấu bản chất đê tiện không bởi nỗ lực thú của anh ý ta sao? Nhưng new một giờ đồng hồ trước thôi, vào ánh mắt anh ta đã loáng hiển thị nỗi thổng khổ cấp thiết phân tích và lý giải, một nỗi gian truân sống động mang đến vậy… Cho dù hôm nay, góc nhìn anh ta vẫn ngập cả nỗi âu sầu chân thật điều đó đấy, mà lại từng hành động hạ tín đồ xuống của anh ta lại là ‘thô bạo đâm táo tợn vào’, vẻ khía cạnh anh ta lại tràn đầy vẻ vô vọng cùng mẫu thuẫn giằng xé. Cô nhắm đôi mắt lại, sự cọ xát khác thường sẽ gần như khiến cho cô không hề chút ít lực phản chống, điều cô hoàn toàn có thể có tác dụng bây giờ là nhẫn nhục chờ quy trình này hoàn thành, chỉ muốn anh ta rất có thể chấm dứt nhanh chóng một chút. Nhưng… quy trình này hình như kéo dài bất tận, anh ko chấm dứt chuyển đổi tứ rứa, thưởng thức khoái cảm theo từng lần chuyển đổi góc độ, vật mạnh bạo của đàn ông không xong xâm nhập vào khung người cô, khiến cho cô bắt buộc như thế nào vờ quên được sự vĩnh cửu của nó. Băng Vũ phát âm được, fan anh ta yêu thương đã có tác dụng anh ta bế tắc, có tác dụng anh ta đau lòng, anh ta ko bí quyết như thế nào cứu vãn vãn, vì thế ở trong cái tối điên loạn này, anh ta đề nghị một tín đồ thanh nữ, một bạn đàn bà giúp anh ta phát tiết đầy đủ oán hận trong trái tim và tín đồ phụ nữ ấy rủi ro lại là… cô. * * * * * * * * * * * Không biết đã qua bao lâu… “Băng Vũ…” Trong thời gian hai thân thể đang kịch liệt va chạm, bất chợt một tiếng Điện thoại tư vấn ngập cả rạm tình y hệt như xuất phát từ một nơi nào đó chứa lên, vào trí tuệ của cô ý ẩn hiện tại trù trừ từng nào lần giờ rên rỉ thanh thanh Call thương hiệu cô nhỏng thế… Băng Vũ giật bản thân, mở to lớn đôi mắt, nhìn để ý vào đôi mắt black sâu thoáy của anh… Từng giọt những giọt mồ hôi từ bỏ mái đầu rớt xuống, tan nhiều năm bên trên trán, một con đường xuống ngươi đôi mắt, anh ta chớp mắt khiến cho song lông mi nhiều năm bít lốt đi góc nhìn đầy tội lỗi của mình, cơ mà lại ko bít che được sự vui lòng, thỏa mãn của anh ta tràn ra, lóe sáng trong đôi mắt ấy. Một giọt mồ hôi tự phía 2 bên má phãn hữu hồng của anh ý, dừng lại rớt xuống trước vùng ngực Băng Vũ, một dòng sức nóng khác lại đột nhiên từ bỏ vị trí đó tung tràn toàn bộ cơ thể cô. Nhất thời, hết thảy đông đảo vật dụng chính vì khuôn phương diện siêu kiểu như trước mắt cô nhưng bỗng nhiên sụp đổ, y như thời hạn và không gian sẽ trở về, trái đất biến hóa bước vào hỏng ảo. Băng Vũ ko khỏi hồi ức lại lần trước tiên mà cô triền miên cùng với Trần Lăng, ngày đó Trần Lăng tương tự như núm, cũng từng giọt, từng giọt các giọt mồ hôi trường đoản cú khuôn khía cạnh mê bạn của anh ý rơi xuống bạn cô. lúc kia ánh nhìn anh cũng có đường nét đắm đuối mê quan sát cô nlỗi ánh mắt của tín đồ sẽ áp dụng cô bây giờ, khôn cùng cảnh giác, thanh thanh ra ra vào vào khung người cô, anh nói cơ thể cô thật chặt chẽ, anh hại có tác dụng cô đau… Sau kia, các lần thuộc cô nếm trải mùi vị tình thân, anh những sử dụng cách biểu hiện thanh thanh, anh nói anh muốn trân trọng cô, cũng chính vì cô là thiếu nữ của anh… Cho đề nghị cho dù cô với anh đã trải qua ba tháng đụng vành tai, lồng làn tóc, mỗi đêm mọi ‘yêu’ nhau, nhưng anh luôn luôn cần sử dụng sự dịu dàng, nhẹ nhàng mềm mịn và mượt mà bảo vệ thân thể của cô ấy như dịp ban đầu… Trần Lăng… anh đang bước thoát ra khỏi cuộc sống cô được bốn năm. Tất cả rất nhiều gì ở trong về anh, sự êm ả, tình thương của anh ấy, cô vẫn xung khắc cốt ghi trung khu. Đôi thời gian cô hận bao gồm phiên bản thân mình vì sao không thể gật đầu đồng ý một bạn bầy ông khác, ân oán giận phiên bản thân vị sao cứ đọng luôn luôn nnơi bắt đầu nghếch duy trì thân nlỗi ngọc… Cô cùng anh còn hoàn toàn có thể gặp lại nhau được sao? Thế giới to lớn mang lại nhường nhịn này, thì làm sao có công dụng chạm chán lại. Mà trả sử gồm gặp lại thì vậy nào, cô và anh sử dụng cái gì giữ lại có thể tin cẩn cho nhau trên đây. Đối cùng với Trần Lăng, cô chỉ mong muốn hãy mang lại cô được một lần đứng xa xa ngắm nhìn và thưởng thức. Nhìn gương mặt đang đối diện với cô, cô ghi nhớ mang đến Trần Lăng. Từng giọt lệ khẽ kmặt hàng rơi xuống, giọt lệ của việc lưu giữ nhung domain authority diết… Lúc còn tthấp chần chừ, cứ cho là chỉ một ít thương thơm tổn định thôi là phiên bản thân cũng sẽ không Chịu đựng nổi. Sau khi đã từng qua mưa gió nhấp nhô vào cuộc sống đời thường, bắt đầu biết qua rất nhiều mon ngày nhiều năm đằng đẳng của một kiếp tín đồ thì không có gì là bắt buộc tha trang bị, ko gì là quan yếu buông tay.

Xem thêm: Xem Phim Kubo Và Sứ Mệnh Samurai (2016), Xem Phim Kubo And The Two Strings

Giờ phút này, trải qua đông đảo dày vò thân xác chẳng thể chịu được như vậy, cô new hiểu rằng bạn dạng thân cô nhớ anh biết nhường nhịn nào, khát vọng bao gồm anh biết từng nào. Lâm Quân Dật giống như nhận thấy được sự bình thản của cô ấy, kéo rước khung người đã lạnh lẽo nhỏng băng của cô ý ôm vào lòng, anh lại bước đầu nụ hôn môi triền miên, say sưa vuốt lên phần nhiều chỗ mẫn cảm nhất trên khung người cô. Không biết là vì anh thông thuộc vấn đề kích tình sinh sống thiếu phụ giỏi là do khuôn mặt cơ mà cô ngày mong đêm ghi nhớ tê, mà lại Lúc anh ta hôn cô, thân thể cô vốn vẫn sẽ gồng cứng, lại từ từ trsinh hoạt phải dẻo quẹo, bị tiêu diệt lặng. Những thèm khát mạnh mẽ trong thâm tâm cô Từ đó bùng nổ, vào nháy mắt, cả thân xác cùng linch hồn của cô ấy phần nhiều hướng đến fan bọn ông yêu nghiệt trước mắt… Anh lại tăng thêm tốc độ, từng một lượt ra vào nlỗi xulặng thẳng vào trung tâm hồn cô, đánh thẳng vào trái tyên ổn gian khổ của cô ý. Nơi sâu tốt nhất vào khung người cô quét tới từng đợt cảm giác kia dở hơi, nước mắt của cô ý bắt đầu tuôn rơi nlỗi đê vỡ lẽ, tất yêu từ bỏ công ty được tình yêu của bạn dạng thân, cô đựng giọng Call lên: “Trần Lăng! Trần Lăng…” Thân thể anh lúc nghe tới được giờ đồng hồ Gọi của cô ấy đột nhiên chốc trở bắt buộc cứng rắn, sau đó, cô cảm giác được thân thể anh đã rung động, một tiếng gầm trầm phải chăng vang lên trường đoản cú trong cổ họng, một chiếc nhiệt độ nóng nực pđợi trực tiếp vào nơi sâu tuyệt nhất vào khung hình đã không xong xuôi run rẩy của cô ấy, nước sữa hòa lẫn vào nhau. Anh phụ thuộc vào fan cô thlàm việc dốc khá thọ, sau đó bắt đầu rời khỏi khung người cô, anh cần sử dụng ánh mắt đùa chọc ghẹo cực kỳ không còn xa lạ mỗi ngày chú ý cô cười cợt lạnh: “Lúc sống trên nệm thuộc ông xã em, dịp đạt đến cao trào em cũng Call cái tên này sao?” Băng Vũ quay đầu đi ko nhìn anh, trong lòng oán thù giận thiết yếu bản thân. Tuy là tứ năm qua cô trước đó chưa từng gật đầu đồng ý một bạn bọn ông như thế nào, nhưng cũng tất yêu khoái lạc điều này khi bị cưỡng chiếm chũm này chứ đọng, chuyện này chính xác là đáng sợ nhất trần thế. Đột nhiên, Băng Vũ nhớ đến một cthị trấn khôn cùng đặc biệt quan trọng, anh ta không thể áp dụng phương án bình yên nào cơ mà trực tiếp phân phát huyết trực tiếp vào vào bạn cô… Hôm ni là ngày mấy? Đầu óc cô trống trống rỗng, không thể ghi nhớ rõ bất cứ điều gì nữa! Băng Vũ nghiêng bửa, lảo hòn đảo lao gấp vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh, phụ thuộc vào vách tường, một chất lỏng nhơm nhớp tung ra từ khu vực bí mật của cô, từng giọt rồi từng giọt white color đục tích tụ bên trên nền gạch… chứng tỏ tất cả quá trình nhưng mà cô ko khi nào muốn ghi nhớ lại. Cô cần sử dụng khuỷu tay cố gắng mở chốt vòi vĩnh rửa mặt hoa sen, làn nước lạnh lẽo như băng tung tràn xuống thân thể cô, cuốn theo phần đa bẩn thỉu không sạch trôi đi… * * * * * * * * * * * * Lâm Quân Dật bước vào nhà tắm, ôm chặt đem cô từ sau sườn lưng, mong muốn nói nào đó nhưng lại lại không nói gì. “Tránh ra! Tôi sẽ không lúc nào quên các cthị trấn xảy ra tối ni đâu.” Cô dùng khuỷu tay xô anh ra, cô không bao giờ hận một người đến núm. Anh ta tiêu diệt một chút ảo mộng sau cuối của cô ý, làm cho cô không thể như thế nào đối mặt với sự thật. Anh tiến lại sát cô một lần tiếp nữa, sử dụng tay tẩy cọ thân thể góp cô, miệng thì mặc nhiên hỏi: “Em ý muốn nắm nào? Muốn nắn từng nào tiền, cứ đọng câu hỏi nói.” “Anh!” Băng Vũ khó tính tới mức đôi môi trsống đề xuất run rẩy, rất lâu sau cô bắt đầu đựng giọng nói: “Tôi không hẳn một số loại phụ nữ sau khi xuống giường chỉ cần sử dụng chi phiếu là có thể xóa không còn tất cả.” Anh nâng cằm cô lên, vén gọn gàng đều lọn tóc đang phủ trên hai lô má của cô ý, nói: “Đừng giả vờ, chỉ việc em xác định giá, bao nhiêu tôi rất nhiều hoàn toàn có thể cho em, tất nhiên giả dụ em đồng ý, mỗi lần kết thúc tôi các đã trả mang đến em như thế.” Câu nói ‘từng lần’ của anh ý làm tyên cô đập loàn, hóa ra vào mắt anh cô chỉ nên một số loại gái bao thời thượng chăm dùng kỹ xảo vui đùa, dỗ dành đàn ông mà thôi. Băng Vũ msinh sống lớn hai con mắt ân oán hận chú ý anh: “Đừng tưởng rằng anh bao gồm chi phí thì có thể lên nệm với bất cứ bạn thiếu nữ nào cũng được.” “Em chớ vờ vịt tkhô giòn cao trước mặt tôi, tôi phát âm bé fan của em mà. Bao nhiêu? Một vạn, nhì vạn xuất xắc là mười vạn, hai mươi vạn…” Anh nói rồi khẽ hôn vành tai cô, vô cùng quyến luyến chú ý cô: “Đương nhiên, giả dụ em hoàn toàn có thể khiến cho tôi chấp thuận, mấy trăm vạn tôi hầu hết hoàn toàn có thể mang lại em. Hay là… em vẫn mong muốn làm tlỗi ký tầm thường thân mang đến tôi, ngày ngày sinh sống ở bên cạnh tôi, muốn tôi bảo đảm an toàn em, quan tâm chăm lo em…” Anh ta đúng là đồ điên, bệnh viện tâm thần làm sao quản không kĩ lại nhằm anh ta trốn ra thay này? Một lần hai mươi vạn anh ta hồ hết có thể cung cấp, chắc rằng là anh ta đề nghị những chi phí lắm, hay là anh ta thèm ước ao phụ nữ cho phạt điên rồi? “Dù anh tất cả đến tôi một trăm vạn tôi cũng ko bán bản thân, điều xẩy ra lúc này với tôi là vì tôi xấu số, tôi vẫn xem nlỗi chưa khi nào có cthị trấn gì xảy ra… tuyệt đối hoàn hảo vẫn không có lần sản phẩm hai đâu.” “Phải không? Xem ra em vẫn chưa chắc chắn không còn nhỏ tín đồ tôi rồi.” Nụ cười cợt tà ác lại hiện tại trên khóe môi Lâm Quân Dật, nhận thấy nụ cười này, lòng Băng Vũ gồm dự cảm không giỏi. Những giọt nước từ bỏ vòi vĩnh sen dần dần trsống đề nghị ấm áp, tuy nhiên khi rã lên trên người vẫn làm cô run rẩy liên hồi, từng bong bóng nước nhìn trong suốt chảy xuống bám lại bên trên thân thể nhì tín đồ. Trong phòng tắm giặt trọn vẹn chỉ với lại giờ đồng hồ nước rơi cùng bề mặt sàn pha trộn cùng với giờ đồng hồ thlàm việc dốc… Làm trợ lý tlỗi ký kết đến Lâm Quân Dật hơn một tháng, cô phát âm anh bắt đầu được một ít nhưng mà thôi. Lúc anh ta xem văn uống kiện hoàn hảo nhất sẽ không nhằm đứt quãng, mang lại mặc dù có điện thoại thông minh, anh ta cũng ko tiếp chuyện. Anh ta hay vị một bạn dạng chiến lược mà lại thao tác xuyên đêm, không thể sinh hoạt. Đối với số đông sự việc ko được đàm đạo rõ ràng, buổi họp rất có thể kéo dài cho rạng sáng… Anh ta là một số loại fan lúc không dành được mục tiêu thì không bao giờ bỏ qua mất ý niệm sẽ định. Bản thân Băng Vũ do dự cô hoàn toàn có thể chống đỡ được với nhiều loại tín đồ nlỗi anh ta tốt không? “Buông tôi ra, tôi ý muốn về bên.” Băng Vũ thét to. “Em cho rằng sau toàn bộ phần nhiều gì xẩy ra, tôi sẽ thả em đi sao? Em ngây thơ tuyệt là nnơi bắt đầu nghếch đấy.” Anh cởi quăng quật cà vạt vẫn trói trên cổ tay cô, nụ cười góp phần tà khí, giống hệt như ác ma vẫn mỉm mỉm cười. “Anh! Vô sỉ, hạ lưu…” cô giơ tay tấn công thẳng vào khía cạnh anh, anh nghiêng khía cạnh đi, mỉm cười lạnh. Đột nhiên, cô thấy toàn thân nhẹ hẫng, vào nháy đôi mắt thân thể bị anh bế bổng lên. “Đồ biến chuyển thái, đồ điên…” Mắng đã và đang mắng, đánh cũng đánh rồi… dẫu vậy sau cuối cô vẫn bị anh tạo cho mềm như nước, mềm mại nằm xoài trên chóng lớn, bị bao vây trong song cánh tay cứng như thép, quan yếu như thế nào bay được. Cô đã từng thấy sự xấu xa của anh ấy, tuy vậy không bao giờ thấy anh lại bạo phổi cho cầm. Hoàn toàn giống như thủ tục thao tác làm việc của anh, không cho người không giống bất kỳ cơ hội phản kháng, phản nghịch bác nào. Anh không chú ý cho giờ đồng hồ khóc loàn của cô, sử dụng nhị tay quấn quanh thân mình của cô ý, nói: “Đừng làm ồn nữa, ngủ đi!” “Tôi ko muốn!” “Hay em ý muốn cùng tôi làm cho chuyện không giống.” “Anh đừng bao gồm mơ tưởng!” * * * * * * * * * Một thời gian sau, sự phản nghịch kháng, cự xuất xắc, giãy dụa với gần như nụ hôn môi dằng dai của cô và anh cũng dần trôi qua. Dường như anh không thích cô nữa, không thích trải nghiệm dòng nhiều loại cảm giác sướng do da giết cọ xát, sự kích thích thị lực với đầy đủ âm tkhô giòn rên sướng nữa, không thích dòng lạc thú ép buộc, giữ lại rước cùng chinh phục nữa… Suốt cả một trong những buổi về tối, khoảng mắt anh không hề ra khỏi cô, vào đôi mắt hiện rõ vẻ thõa mãn, mê thích thú… Bầu trời phía đông đã từ từ đưa thành màu xám nphân tử, Băng Vũ thật sự Cảm Xúc căng thẳng mệt mỏi, cảm giác được cô không còn công sức nhằm phản nghịch phòng nữa. Ngoài cách làm phạt ngày tiết dễ dàng và đơn giản, cũ rích của đàn bà, cô không hề biết có thể làm gì để phân phát huyết phần lớn nỗi hận oán thù trong trái tim mình với anh. Vì cầm, cô hung hăng cắn rất mạnh tay vào bẫy vai anh. Từ thời điểm cô hình thành đến lúc này, phía trên lần thứ nhất cô giận đến hơn cả dùng cách thức này để phạt tiết. Trước đó, mặc dù cô có giận tới cả làm sao đi nữa số đông cố gắng mang đến qua phần đa chuyện, ít nhất là đề xuất bộc lộ sự tươi mỉm cười cho dù chỉ cần gian dối. Lần này thì cô không thể nhịn được nữa, lần trước tiên cô không thể kìm nén được bạn dạng thân mình! Anh ko trốn rời, cũng không kêu lên, thậm chí còn trong cả giờ đồng hồ than nhẹ cũng không còn gồm, trong cả hơi thnghỉ ngơi cũng vẫn ổn định túc tắc như thế. Cô gặm tới mức hàm răng không còn xúc cảm, gặm đến mức khoang miệng cô sộc lên mùi ngày tiết tươi bắt đầu gật đầu đồng ý buông anh ra… Nhìn các giọt tiết tươi từ vai anh nhỏ xuống ga nệm trắng nuột, tyên của cô bị một màn tràn trề tiết tươi cơ va đụng vào thiệt to gan lớn mật... đột nhiên cô lại Cảm Xúc đau lòng…! “Đau không?” Âm thanh phân phát ra tự chỗ nào đó? Câu này nhất mực không phải cô hỏi, nhưng lại tiếng nói đó hoàn toàn là của cô ý. “Trên tín đồ tôi có địa điểm còn đau hơn cả vết thương này!” Cô còn đã lần khần không biết lời nói vừa rồi của anh ý có ý nghĩa sâu sắc gì, thì anh đùng một cái hôn lên môi cô, đồ vật bầy ông của anh ấy trực tiếp tiến vào khung hình cô một đợt tiếp nhữa.

Xem thêm: Link Tải Warcraft 3 1.24 E Warcraft 3 1, Cài Đặt Warcraft Iii 1

Băng Vũ nhất thời chỉ cảm giác được trước đôi mắt cô là 1 trong những mảng tối Black, giây phút anh tiến trực tiếp vào fan cô, cô thấgiống hệt như mình đã chết, trái tim ngừng đập, toàn bộ cơ thể cũng chết theo… Trước kia ko thọ bao gồm cô còn thề rằng: “Tuyệt đối đang không có lần máy hai...”, xem ra cô không hẳn ngây thơ, nhưng mà là đần độn xuẩn… Cô chìm vào cơn tê mê, trước mắt còn vẫn còn đấy mờ ảo hình hình họa vai anh bao gồm vài ba mảng màu đỏ. Một chút ít ý chí sau cùng trong cô vẫn triền miên suy nghĩ: “Chảy nhiều máu như vậy, nhất quyết sẽ rất đau, vệt thương đau buồn điều này mà lại vẫn tồn tại nơi nào đau hơn nữa sao?” Gặp được anh, hầu như bền chí mãi sau trong cô đầy đủ trsinh hoạt bắt buộc rệu chảy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Các chất tham gia phản ứng tráng bạc

  • Cách viết gạch ngang trên đầu chữ

  • Truyện tranh đam mỹ có thịt có màu

  • Xem phim nhất bạn bị cấm chiếu

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.