Anh Ơi Em Muốn Ngủ Với Anh

Chuyện kể về một cô bé tuổi bắt đầu lớn thực chất thì tốt. Nhưng vì mái ấm gia đình vỡ buộc phải có những Để ý đến xấu đi. Đến độ cô ước ao tự vẫn. Cô bé trầm mình bằng dung dịch ngủ cùng được cứu giúp sống ,trong khi mê mẩn cô nhỏ nhắn mơ về người đàn ông cùng tình cảm lắng đọng kia.Đoạn kết câu chuyện là sau khoản thời gian thức giấc dậy cô bé đi kiếm niềm mơ ước của chính bản thân mình.


*

_________

“Hehe, bắt được anh rồi nhé!” Cô nhỏ nhắn chạy cho và kéo anh ra ngoài.

Bạn đang xem: Anh ơi em muốn ngủ với anh

“Anh này, em gồm chuyện phải nói cùng với anh”

Ngoài cửa hàng rượu sáng sủa cùng ít ồn ã rộng.

Giọng của cô ấy đàn bà, một cô bé bỏng có dáng người nhỏ nhắn, mang một cái váy tức thì màu trắng, mẫu áo khóa ngoài lửng màu đỏ ớt, một cô nhỏ xíu khá là sặc sỡ.

“Anh này, anh vẫn ngủ cùng với em chứ? Em đang miễn giá thành cho anh…”

“Cái gì cơ hả em?”

Một cậu trai không hề nhỏ, cao hơn nhiều cô bé bỏng một chiếc đầu 1 phần tư, tuy vậy cô này treo một đôi giày bao gồm Lúc phải mang lại chục phân là không nhiều. Trông anh ta có vẻ khổng lồ với cơ bắp.

Anh ta khoác một chiếc áo màu sắc Black, hơi bó cạnh bên và quần bò black. Rõ ràng là anh ta vẫn vờ vịt, vì chưng cho ông trông xe ngồi cách đây năm mét còn nghe thấy rõ đến từng từ, cố cơ mà anh ta còn hỏi lại.

“Anh đã ngủ cùng với em chứ? Em sẽ không đem chi phí đâu cơ mà. Chỉ hôm nay thôi.”

“Ôi, haha…Anh ko đùa đâu…Em về nhưng mà ngủ với mẹ ấy…Thôi anh vào đây…”

Anh ta cười Khủng, lộ loại răng khểnh dễ thương kiểu như Đăng Khôi.

“Ơ, anh chớ đi cơ mà, em nói thiệt đấy!” Cô bé bỏng níu tay anh ta “Nghiêm túc đấy, anh ạ. Anh vẫn ngủ cùng với em chứ?”

Anh ta thôi cười cợt, quay lại vẻ mặt trang nghiêm, khá cúi đầu xuống với dí cạnh bên vào khía cạnh cô nhỏ bé.

Có vẻ anh ta cũng uống được tương đối rồi, tương đối thlàm việc những hương thơm rượu.

“A, trang nghiêm ah…Vậy em nói đi…Tại sao đòi ngủ cùng với anh….”

“Ơ ơ….Em đang hỏi cơ mà…Ai đến anh hỏi ngược trở lại. Anh bắt buộc vấn đáp trước chứ. Anh đã ngủ cùng với em chứ?” Cô bé nhắc lại câu hỏi một lần nữa.

“Ừ, vậy câu trả lời là ko. Em bằng lòng rồi chđọng. Mặt em đáng nghi lắm.” *Cười gian*

“Sao?…Sao lại đáng nghi gì?” Cô bé nhỏ ngơ ngác.

“Định lừa anh làm tía chiếc tnhì hở?” Anh cười cợt hề hề “Trông phương diện anh tương đối ngố tí thôi, chđọng anh không ngu…Hề hề…”

“Không….Không phải thế….”

“Không đề nghị rứa tại vì sao tự nhiên và thoải mái đòi ngủ với anh?” Anh ta lại cúi xuyên suốt dí liền kề vào mặt nó.

“Tại vì…Tại vì….Vì em say mê anh….”

“Thích anh…Thích anh…Haha…Vậy anh tên là gì?” Vẫn dí tiếp giáp và phả tương đối rượu vào phương diện nó.

“Hơ…Tên là gì thì làm thế nào em biết được…” Nó gãi đầu gãi tai.

Nó lưu giữ lại vài phút ít trước đó.

“Không, mẫu anh này phải chăng quá…Anh này thì khá béo…Anh tê Đen nhỏng gỗ mun…Cái anh bồi bàn trông được được tí thì lại chưa phải đối tượng…Mẹ ơi, đời nào trai đẹp trên đời này giỏi chủng không còn rồi….”

*

Cuối cùng nó bị thu hút bởi một chàng trai sẽ ngồi uống rượu nghỉ ngơi quầy. Anh ta không đẹp mắt trai, chắc chắn rằng không rất đẹp trai, mà lại gồm một cái gì đấy rất là duyên dáng. Anh ta ko trắng thừa, ko đen vượt, khuôn khía cạnh chi tiết, và khá rậm râu. Và niềm vui, tuyệt nhất là thú vui, niềm vui răng khểnh đáng yêu tương đương anh Đăng Khôi.

“Hehe, chết anh rồi nhé, em bắt được anh rồi…”

“Không biết tên là gì nhưng mà bảo yêu thích anh….Thôi nhãi con về đi…Hôm ni chơi gắng đủ rồi…”

Anh không đồng ý con quay đi với thsinh sống dài:

“Con gái hiện giờ trơ thật đấy….”

Cô nhỏ bé gặm chặt môi.

“Không…Em nói thật đấy…Anh hóng chút ít đã…Vậy em vẫn trả tiền anh.”

Anh ngoái đầu lại. Cô nhãi ranh phiền toái này. Còn định giở trò gì nữa đây?

Ngày hôm nay thiệt kì dị. Sáng ngủ dậy trường đoản cú sớm tiến công răng cọ mặt rồi đi bầy đàn dục (Mọi hôm còn nằm ườn trên nệm mãi ko Chịu dậy) sống phòng ban tự nhiên và thoải mái từ bây giờ sếp lại đuối tính, chẳng chửi chó mắng mèo văng tục với nhân viên cấp dưới như ngày thường. Giờ đến lượt cô tinh ma này….

Cô nhỏ nhắn vẫn vẫn lục trong loại túi sách màu đen lấp lánh, lấy ra một chiếc ví nhỏ dại màu hồng, bao gồm hình đầu một nhỏ mèo trông rất là ngốc.

“Đây, em đang trả chi phí đến anh….Hai ndại dột nhé…Đêm nay anh ngủ cùng với em..” Cô nhỏ nhắn rút ra một tờ nhì ndại dột nhăn uống nheo và chuyển cho anh ta thiệt.

“Thôi thôi anh đừng nhìn em mẫu mã đấy nữa. Em hết chi phí thật rồi mà. Nãy ông xe ôm chặt em ác quá” Nó vừa xị mẫu mặt ra vừa banh mồm bé mèo “Anh xem này, không còn đồng như thế nào thiệt mà…”

Anh mỉm cười lớn:

“Em vui tính đấy. Thôi, coi như em giỏi, lừa được anh. Chờ anh tí anh vào bảo chúng ta anh cái này rồi anh em bản thân đi. Anh á…” Dí liền kề mặt “Thích là nhích…Ha ha…”

Bước được vài bước lại cù lại:

“Xong em đã giải thích đến anh toàn bộ gần như chuyện kì viên này chứ?”

“Vâng, em hứa….”

Cô nhỏ xíu mỉm cười cợt thiệt bi thảm, cúi phương diện xuống quan sát số đông hạt color black lấp lánh lung linh bên trên mẫu túi sách.

“Ô kê…Em trèo lên đi.”

“Nhưng em không có mũ bảo hiểm.”

“Ui rời….Ngốc….Không cần….Cứ đọng trèo lên đây… Anh là công an phía trên rồi còn sợ hãi ai….Không bắt buộc xoắn….Hô hô.”

“Công an thiệt á….”

“Cà rốt. Đương nhiên đùa rồi…Thế cũng đề xuất hỏi…” *cười ngất*

“Mà xoắn là đồ vật gi anh.”

“Ui rời….Xoắn nhưng lưỡng lự là gì….Thôi về từ tra trường đoản cú điển….Chẹp…9x gì nhưng mà lừng chừng tự xoắn…Mà thôi chết rồi….”

Chiếc xe cộ phanh hao kít lại.

“Mà em tốt nghiệp càng nhiều chưa?”

“Anh yên tâm…Anh không hẳn vào tù nhân bởi vì quan hệ với ttốt thiếu niên đâu.”

“Có thật không?”

“Anh hỏi tốt thiệt. Có lẽ em buộc phải giải một bài xích đạo hàm tích phân trước rồi mới lên chõng ngủ cùng với anh.”

“Anh vẫn ko yên chổ chính giữa lắm…Thế lớp muời nhị học rất nhiều môn gì?”

“Toán Lí Hóa…Văn uống Sử Địa…giáo dục công dân… ngoại ngữ mĩ thuật hát nhạc….”

“(Đếm đếm) Ờ ờ đủ mười một rồi…Thôi…Đi tiếp…”

“Lớp mười nhị học hát nhạc….Thế cũng đòi đố…Hehe…Ơ nhưng mà hiện thời đi đâu anh?”

“Nhà nghỉ ngơi. Chứ em định ra khu vui chơi công viên rải chiếu ngủ với nhau chắc hẳn.”

“Em gồm ngốc đâu nhnghỉ ngơi. Ý em là nhà ngủ nào?”

“Nhà nghỉ ngơi này…” Chiếc xe đỗ xịch.

Nhà nghỉ ngơi Cẩm Linc.

Nó ngước lên đồng hồ thời trang quầy lễ tân. Bây giờ đồng hồ là mười giờ đồng hồ.

Cuộc đời nó chuẩn bị rẽ thanh lịch 1 hướng khác. Nó sắp đến thành bầy bà…

Lúc anh lấn sân vào nó, nó chẳng cảm thấy gì không còn, chỉ thấy nhức, vô cùng đau, cùng bắt đầu ra ngày tiết.

Tay nó bấu chặt vào tnóng ga trải nệm màu trắng. Anh khá hoảng hốt, nôn nóng ra ngay.

“Đây là trước tiên hả…Anh cứ đọng tưởng…”

Nó thấy tủi thân một chút ít, một vài ba giọt nước mắt khẽ chảy.

“Không sao đâu anh ạ, anh cứ đọng liên tục đi…”

Lần này anh dường như nhẹ nhàng rộng. Bàn tay anh lướt vơi bên trên khung hình nó, vuốt ve sầu xoa dịu nó.

Nó chỉ nhắm mắt lại và rã nước mắt. Những hình ảnh nhoáng qua trong đầu nó. Người đàn ông cơ mà nó yêu thương.

Bố nó. Mẹ nó. Và dòng mái ấm gia đình nhỏ chuẩn bị chảy vỡ….

Còn vào đầu anh nghĩ gì? Nó cần thiết đoán đc.

Anh có vẻ như khá nhuần nhuyễn. Nó không bị đau nữa. Nó trường đoản cú hỏi đó là lần máy từng nào của anh….

Anh chuyển tay quệt đều giọt nước mắt âm nóng của nó, khẽ vuốt phần đa sợi tóc mai đầm đìa các giọt mồ hôi trên trán nó. Mọi động tác cử chỉ của anh ý phần đông vơi cùng êm ả dịu dàng.

Anh nằm xuống giường. Với tay kéo mẫu chăn đắp kín fan nó. Mắt anh quan sát lên trần nhà.

“Có nhức lắm không….” Mắt anh không hề rời ra khỏi chiếc trần nhà.

Nó mỉm cười cùng rung lắc nhấp lên xuống chiếc đầu:

“Không anh ạ…Anh làm cho cực kỳ tốt…Cảm ơn anh…”

“Thôi đi chớ mang vờ….Lần đầu chẳng mấy lúc dễ chịu và thoải mái đâu…”

Ngập hoàn thành một thời gian.

“Tại sao em buộc phải làm cố kỉnh này?”

Nó cố ý rời câu hỏi của anh.

“Không nhưng mà, ko vờ vịt đâu. Anh làm giỏi thiệt đấy. Lần sau em đang thưởng trọn mang lại anh thêm nhì nngốc nữa, ra tê sở hữu bánh mì Thành Phố Sài Gòn ăn…Hehe…”

Anh này nkhiến thơ dính mồi nhử luôn luôn.

“Khiếp fan đâu mà ki…Lao hễ cật lực như vậy nhưng mà trả công phải chăng mạt…Hai ndại dột của em gửi xe pháo còn chả đủ…”

“Bốn nđần độn chđọng, anh lừng khừng cộng a” Nó lớn tiếng, giả vờ quát mắng.

“Bốn nđần cũng chả đủ” Anh cũng to giờ đồng hồ.

“Thôi được…” Nó nhẹ giọng “Nếu anh thích…Em đã thưởng cho anh cả loại áo khoác bên ngoài của em…”

Nó nói và chỉ vào mẫu áo khóa ngoài quăng quật lăn uống lóc tận ko kể cửa.

“Cái áo của cô ấy tôi mang lại chắc nhằm lót nồi?”

Nó lừ đôi mắt :

” Hơn bốn trăm đấy tía ạ.”

“Ah…” Anh cười cợt “…Với loại giá bán kia thì còn rất có thể dùng lót ổ cho nhỏ Silip đơn vị anh. Nhưng nó ko yêu thích red color lắm. Nó sẽ tè ra kia mất…”

“Nhà anh nuôi chó a…Tên tuyệt vượt nhỉ…Anh cũng độc đáo đấy…”

Nó cười ngặt nghẽo một thời gian.

“Tiền ko lấy….Áo mặc không lấy…” Nó gãi gãi “Thế anh thích mang đồ vật gi “

Nó cù quý phái anh chớp chớp đôi mắt.

“A, anh có thể mang tạm bợ loại đầm kia…” Anh chỉ loại đầm quăng quật ở 1 xó khác của cnạp năng lượng phòng.

Nó đùa:

“Ôi anh cũng thích mặc váy a…*Chớp chớp*…Nhưng chân anh những lông vắt kia mang đã xấu…Hehe…”

“Không anh đưa về đến bà bầu anh khoác chứ đọng. Chân mẹ anh rất đẹp lắm. Chắc bà sẽ tương đối gợi cảm vào cỗ đầm của em. Còn anh hôm như thế nào anh vẫn đi download một cái như thế dẫu vậy to gấp đôi…Hehe…May ra khoác vừa…”

“Anh đúng là phương diện dầy…”

Nó thò tay ra bên ngoài nhổ ngoéo một cái râu trên cằm anh.

“Chết nè….Cái vật mặt dầy…”

“Áaaaaa…Đau…Ờ nếu đồng ý rồi thì tí về anh mang luôn…hiiiiiiiiiiiiii”

Nó nằm cạnh sát anh trên nệm. Cùng mỉm cười đùa. Mặc cho dù nó chưa chắc chắn tên anh, với anh cũng thế. Nhưng làm việc anh nó có một thiết bị cảm xúc hết sức êm ấm và thân trực thuộc. Có lẽ nó vẫn gặp anh từ kiếp trước. Hoặc kiếp trước nữa. Nó mung lung lưu ý đến và ko nói gì nữa. Và anh cũng im lặng. Thôi cười cợt chơi. Anh đột như phát hiện ra.

“Ơ này, em bảo đã phân tích và lý giải tất cả với anh tuy nhiên. Sao em cđọng lảng đi cố gắng. Trả lời đi. Tại sao em buộc phải làm cụ này?”

“Làm cố kỉnh này là làm cho nạm nào?”

“Thì dữ thế chủ động đi dỗ dành nam nhi công ty lành, rồi hại đời trai của người ta, cướp đi dòng trong trắng của fan ta…Tội em xứng đáng nạp năng lượng đấm…”

“Thôi đi xin anh…Haha…Anh nhưng mà sạch sẽ dòng nỗi gì….Có mà lại sạch sẽ như tờ giấy than…” Nó cười phá lên.

“Mà em hỏi thiệt nhé đây là lần vật dụng mấy nghìn của anh ý rồi?”

Nó lật bạn lại, chống nhị khuỷu tay xuống đất, quan sát vào mắt anh, chớp chớp trông cực kì điêu…

Đến lượt anh mỉm cười phá lên:

“Kức hiếp em cứ đọng nói thừa. Lần thiết bị mấy trăm thôi chứ. Mấy ngàn thì thừa xứng đáng quá…”

“Em nghi lắm…” Nó nhíu mi rồi cười cợt cười cợt.

“Mà này em lại lừa anh rồi….Anh đang hỏi em cơ mà….Em ăn gian thế…”

“Hỏi gì ấy nhsinh sống, em quên rồi…” Nó lại gãi đầu.

Bị anh cốc mang lại một cái.

“Phét vừa thôi. Anh gồm bắt buộc bé lừa nhằm em dắt mũi đâu. Đánh trống lảng mấy lần rồi. Nói đi…Tại sao thế? Tại sao lại đi mang lại ko một fan xa lạ biết?”

“Vậy em mang đến anh đoán cha lần.”

“Chắc chắn là tình nhân em tất cả vấn đề…Em giận nó đề nghị mới tức mình ngủ với người khác?”

“Giận dỗi người yêu thì câu hỏi tai quái gì cần đi ngủ với những người không giống chđọng. Cứ giảm thẳng vào mông nó. Người yêu em hỏng em đá mang đến cất cánh hậu môn. Giả thiết của anh vô lí lắm.”

“Đấy, con gái mà lại ăn nói như vậy sau đây sao rước được chồng…Thực ra…Lúc sinh hoạt bar anh thấy em tát bốp vào khía cạnh một cậu….”

“Ttách ơi chiếc thằng đó mà anh cũng cho rằng người yêu em…” Nó cười cợt ngặt nghẽo “…Đến xách dnghiền còn chưa đáng…”

———-o0o———-

8h. Tại quán rượu.

Cô bé đứng trước cửa ngõ cửa hàng rượu. Chiếc đầm ngắn white color và quần vớ Đen. (Đen sì í, không lộ một mảng đùi nào)

Trời không lạnh lẽo lắm tuy vậy trường hợp ai xem xét đang thấy cô khẽ run rẩy.

Chưa bao giờ cô mang đến quán rượu như thế này. Một mình.

Buổi buổi tối sinh sống cửa hàng bar hơi rầm rĩ với đông đúc, và tất nhiên, nồng nặc mùi hương rượu và mùi người xáo trộn vào với nhau.

Tiếng nhạc xập xình. Cô bé xíu xa lạ quan sát ngó những người dân xung quanh mình. Bất thốt nhiên một cái mặc vai.

“Em gái ơi buổi tối ni đi chơi đê”

Một hàm răng gập ghềnh nhe ra cười toe. Cô bé ngó sang phía trái, vị trí loại hóa học giọng miền nam bộ sặc mùi rượu ấy.

Một thương hiệu con trai nhỏ cùng cao lênh khênh. Tóc hắn tương đối dài, làm cho xoăn uống xù ra lờm xờm và nhuộm bảy nhan sắc cầu vồng sặc sợ nhỏng một con vẹt. Hắn mang một cái áo hawai chẳng thiếu hụt thứ color gì bên trên đời, với không mua cúc áo bên trên, nhằm lộ ngực. Phía bên dưới là một chiếc quần cụt cây dừa.

‘Ttránh khu đất ơi đâu ra dòng thể các loại dị hợm này vậy?’ Con nhỏ nhắn nghĩ thì thầm vào đầu. ”Thà bị tiêu diệt còn hơn đi dạo cùng với anh“

Cô nhỏ bé gạt tay anh chàng thoát khỏi vai mình.

“Đồ cám hấp, quen thuộc biết được những điều gì mà lại đòi mặc vai…Xê ra đi…Ra chỗ khác chơi” Giọng quát tháo của nó át cả giờ nhạc xập xình kế bên tiệm.

Nhưng có vẻ như chả ai lưu ý.

“Ui cha…Miệng lưỡi ghê gớm chưa….Đi nghịch cùng với anh một tí…Tí về say mê gì anh download cho…”

“Đã bảo ko rồi mà…Anh phát triển thành đi…Đồ hàm cá mập…”

“Gớm bị tiêu diệt, làm cái gi mà kiêu….Hehe…Thì ngày sau vậy…Cưng nhé…”

Thằng phụ thân thò tay vào váy đầm và bóp mông cô bạn nữ.

“A…Cái thằng dâm dê này…”

Nó mở to mắt xoay fan lại kèm theo một cái tát trời giáng vào khía cạnh thằng kia.

Quán rượu kết thúc xôn xao trong một giây.

Giờ chỉ còn tiếng nhạc xập xình.

Tên dê già hơi bất thần vì cái tát. Đứng hình mất mấy giây sau nữa.

Quán rượu lại trsinh hoạt về vẻ náo sức nóng của chính nó. Bên cạnh đó chưa từng gồm gì xẩy ra vài giây trước đây.

Cthị xã này có lẽ là quá thông thường tại đây.

Thằng cha mang tay ôm má.

“Ơ tuyệt loại bé đĩ này….May đến ngươi là ông không đánh bọn bà…”

Nói đoạn lẩm bẩm xoay sườn lưng bỏ đi.

“Mẹ, chính xác là ra ngõ chạm chán gái, black vãi đái…Đang nóng bất chợt bị ăn tát…”

…………

“Và sau đó em search thấy anh….Hiiiiiiii”

“Kể cũng khổ thân đến thằng bé…Còn gì là thể diện của đàn ông nữa” Anh lắc rung lắc dòng đầu.

“Ui trời khổ thân gì chđọng dòng các loại đấy” Giọng cô nhỏ nhắn bao tay rõ ràng “Phải ăn mười loại tát như thế new xứng đáng. Nghĩ lại dòng khía cạnh nó thời điểm vừa bị nạp năng lượng tát bắt đầu tức cười chứ….Haha”

Cô bé vừa mỉm cười vừa nhớ lại chiếc cảnh đấy. Nó hiện tại trong đầu rõ như một đoạn phim.

“Đáng đời nhỏ cáo già gian ác” Cô bé bỏng vẫn ko hoàn thành cười.

“Em mang đầm ngắn cũn cỡn nhỏng vầy trách rưới như thế nào bị hiểu nhầm….Cái đầm đấy chị em anh khoác new hợp…Hehe…Tí anh mang đấy…”

“Cái anh này tốt dựa vào. Sao cứ đòi đem đầm của em thế” Nó vờ vịt nhăn phương diện.

Cái cô nhỏ nhắn này xuất xắc thật đấy. Lúc thật thì cứ nhỏng nghịch. Lúc đùa lại như thật. Đùa nhưng mà khía cạnh mũi rất có thể trầm tĩnh, không còn mỉm cười. Thật nhưng mà cười cười cợt khiến cho bạn ta cđọng nghĩ là đã đùa. Khiến kẻ đối diện cđọng con quay tkhông nhiều mù, chẳng biết đâu mà lại lần.

Quả là một trong cô bé bỏng kì khôi. Anh nghĩ về.

“Em lại bắt đầu lạc đề rồi đấy. Vậy cũng rất có thể vì người yêu em bị yếu hèn sinc lí…Không lên được…” Anh mỉm cười rất chi là đắc chí và tàn ác.

Tưởng tưởng ra vào đầu một anh người yêu nhỏ dại nhỏ bé và sợ hãi sệt, với cái ấy chỉ to lớn bởi trái ớt khô.

“Vậy đấy là lượt đân oán thiết bị nhị hả?”

“Không, vẫn chính là lần một. Anh đã đân oán người yêu rỡ có vấn đề nhưng.”

“Ui…Áaaaaaaa…Mấy tuổi rồi bên cạnh đó nghịch cấu…”

“Cho chừa dòng tội trêu em đi.”

“Trêu gì mà trêu. Đang đoán nhưng mà, lại bảo trêu.”

“Chả trang nghiêm gì cả” Cô nhỏ bé nói đương nhiên một chiếc bĩu môi.

“Vậy thì hẳn thằng kia bao gồm sự việc về thần kinh rồi. Sao lại yêu được một nhỏ rỡ nhỏng em. Dữ như sư tử ấy…Ah mà lại trên đây vẫn luôn là lần một đấy nhé.”

“Không. Không phải…Không gồm thằng người yêu nào cả. Em chia tay người yêu thọ rồi.”

Cô bé mỉm cười rất tươi, nỗ lực trầm trồ không có gì cả. Nhưng anh đọc, vị tiếng nói của cô ấy ấy nghe cứ đọng nlỗi săp khóc.

“Vậy để anh đân oán lần nhị. Nếu người yêu em không tồn tại vụ việc thì vấn đề chắc hẳn rằng là do em.”

Anh nhăn trán dường như như đã cân nhắc cực kì dữ dội.

“cũng có thể em mắc bệnh gì đấy, như thể sinhiều, hay giang mai, cần em thù đời, ý muốn lây nhiễm bệnh tật đến tất cả đàn ông vào thiên hạ…”

“Ôi ôi…Hahaha…” *Cười nlỗi lên đồng* “Vậy mà lại anh cũng suy nghĩ ra được…Anh khéo tưởng tượng thừa nhở….Chứ đọng đàn ông vào dương gian cơ mà ai cũng mặc bao cao su nhỏng anh thì bao gồm nên chiến lược của em hỏng bét không.” Cô nhỏ bé lớn giờ đồng hồ “Em đâu gồm dại dột.”

Anh không nói gì.

“Và anh cũng quên đó là lần thứ nhất của em. Chăng lẽ anh nghi em cần sử dụng tầm thường bơm kyên ổn tiêm cùng với vây cánh nghiện? Hay anh nghi bà bầu em mắc bệnh giang mai?” Nó quát rồi nhổ ngoéo một cái râu nữa.

Xem thêm: Danh Sách Tên Các Cầu Thủ Nổi Tiếng Thế Giới Trong Lịch Sử Bóng Đá

“Ấy ấy…Anh không có ý đó, em chớ suy diễn…Mà em quăng quật ngay cái trò thô bạo đấy đi..Từ nãy giờ nhị cái rồi đấy…Cỡ em cứng cáp trước hành hung tình nhân đề xuất biết” Anh lại cười hề hề.

“Râu trên cằm anh đầy kia kìa. Tiếc hai loại râu hả. Thôi anh đoán tiếp đi, chớ gồm cơ mà nhắc đến dòng bé bạn đó.”

“Thì hoàn toàn có thể do em vào bệnh viện nhằm chữa bệnh dịch, rồi vô tình bị lây bệnh…lấy ví dụ như nhỏng đi nhổ răng chẳng hạn”

“Anh phi lí. Thế thì em sẽ ngủ với mẫu thằng nhổ răng cho em. Chẳng nên mất công đi kiếm anh.”

Anh bỗng nhiên thần người ra.

Nếu em không tìm mang đến quán rượu đó. Nếu em không bắt gặp anh. Nếu em lừa được một thằng nào đó đẹp trai hơn anh. Hoặc trường hợp hôm nay anh ko hứng lên đi uống rượu. Và nếu anh đi uống rượu tại 1 cửa hàng không giống. Đây cũng không hẳn là tiệm thân quen của anh ấy. Thì cuộc đời của em có thể vẫn sang trọng hướng không giống đấy.

Anh thoải mái và tự nhiên trầm ngâm.

“May mang lại em anh là tín đồ xuất sắc đấy” Anh cười cợt, không còn chơi.

“Không có tương đối nhiều cái nếu đâu anh. Số phận của em là vẫn gặp gỡ anh. Không về tối này thì vẫn là tối không giống. Không địa điểm này thì đã là vị trí khác. Số của em là số ngủ cùng với anh…hiiiiiiiiii”

Anh gật gật chiếc đầu.

“Uh nghe cũng như. Thế sao em lại vào tiệm rượu đó?”

“Tại đâu thì bầy ông mất tỉnh giấc táo bị cắn với dễ dẫn đến lừa nhất? Nó cười “Em cũng lưu ý đến mãi đấy…Hihi”

“Ý anh hỏi chưa hẳn ý đấy. Nhưng có vẻ hợp lý và phải chăng.”

Anh lại chơi được ngay.

“Mà em lừa trai cũng hơi đấy…Hehe…Chđọng xấu như em mà gặp gỡ anh cơ hội anh thức giấc táo bị cắn thì sao nhưng lừa anh lên chóng được…Hehehe…”

“Gớm chết. Ma nó thèm…Anh còn một đợt đoán thù nữa thôi đấy.”

“Ờ ờ biết rồi…Nếu chưa phải bởi vì tình nhân em, cũng chưa hẳn bởi em…Thì chắc chắn là là vì anh rồi.”

Nlỗi chợt suy nghĩ ra một phát minh béo bệu gì đấy, anh cười khổng lồ và vỗ tay tiến công bốp một chiếc.

“Vậy như vậy này: Tình cờ đi qua cửa hàng rượu,kế tiếp bỗng nhìn thấy sắc đẹp kiều diễm nlỗi tiên giáng nai lưng của anh…Một vẻ đẹp chyên sa cá lặn…Nghiêng nước nghiêng thành…Vẻ đẹp nhất cho nỗi em chưa khi nào tưởng tượng đến…Sau đó em ko kìm chế được đam mê muốn…Sau đó đòi ngủ với anh.”

Anh ngồi nhảy cả dậy, hai tay chém chém nhẹm như đã tngày tiết giảng, mắt nhìn xa tít. Và và đúng là anh ấy thật sự vẫn đắm chìm sống vào dòng viễn cảnh mà anh ấy vẽ ra.

“Này anh đang nhắc cthị xã cổ tích đấy ah..” Một dòng lừ mắt “Gì cơ mà lắm ‘sau đó’ thế….Giả sử nlỗi em bị cận thị mười đi ốp thì đó cũng hoàn toàn có thể là một trong những lí vị.”

Nó lại cười. Buổi về tối lúc này thật độc đáo. Nó vẫn cười cợt không hề ít. Thật sự anh là 1 trong những con người cực kỳ thú vui.

“Nhưng có vẻ như trí thông minh anh kém…Đoán bố lần sai cả tía.”

“Uh, cứ đọng cho là núm đi” Anh ko chơi nữa “Vậy cô nhãi ranh sáng dạ lý giải đến anh hầu hết cthị xã xem nó ra làm sao?”

“Hả …Sắp chết? Sao lại sắp chết? Em bị bị bệnh gì hả?”

“Không. Em chẳng gồm bị bệnh gì cả.”

“Thế sao nhưng sắp đến chết?”

“Tự tử chết.”

Cô bé lạng lẽ trong vài ba giây. Có lẽ anh ấy bắt buộc thời gian nhằm đọc ba chữ kia.

“Em sắp tới tự tử bị tiêu diệt.”

Hai chữ tự vẫn trường đoản cú mồm em cứ nhẹ tênh. Nghe cứ đọng như em sắp tới đi ăn uống cơm trắng rồi phía trên.

“Em điên rồi” Cái mặt anh nhăn không còn cả lại “Trấn đời anh không thấy ai điên nhỏng em.”

Cô bé nhỏ gặm môi ko nói gì.

“Trông em yêu đời như thế. Cười nhiều như thế. Em cấp thiết tự tận chết được.”

“Vâng, anh nghĩ về thay như thế nào thì tùy. Nhưng em vẫn trầm mình bị tiêu diệt. Số của em là sẽ trầm mình bị tiêu diệt.”

“Thật ngớ ngẩn” Anh cười khẩy “Thế sao mà tự tận chết? Chắc không phải bị điểm kém nhẹm bố mẹ mắng mà tự tử bị tiêu diệt đấy chứ?”

Giọng anh nghe vẻ mai mỉa, mà lại cô bé bỏng ko xem xét. Cô rất có thể gọi được giả dụ anh không đồng ý được cthị xã này.

“Đây là cả một câu chuyện lâu năm. Một đêm ni không được mang đến anh nghe hết đâu. Và nếu anh nghe hết thì chưa dĩ nhiên anh đang đọc được mà lại suy nghĩ của em.”

“Uh, chính xác là anh không hiểu biết được đâu….Thế bao giờ thì tự tận chết?”

“Em cũng chưa biết đúng mực anh ạ. Nhưng vẫn vào thời hạn nthêm tuyệt nhất. Sau Lúc em đã hưởng trọn được kha khá lạc trúc nghỉ ngơi trên đời này” Lại là một thú vui.

“ví dụ như nhỏng là”

“Là sex, xuất xắc uống rượu say cho tới khi nhũn hết fan ra, với đi cất cánh, đi đua xe cộ, hkhông nhiều hêrôin…Những sản phẩm công nghệ nhưng mà em chưa từng làm”

“Em triển khai được cho đâu rồi.”

“Anh là cái đầu tiên đấy” Nó mỉm cười và cù quý phái anh.

Không thể đếm hết được số vẻ bên ngoài mỉm cười của chính nó. Cười cùng đầy đủ các nhiều loại dung nhan thái. Hỉ nộ ái ố….Rất các các loại cười.

“Đầu óc em thiệt ko bình thường” Anh thlàm việc dài.

“Anh không hẳn là tín đồ thứ nhất nói chũm đâu…^^….” Anh xem mấy giờ đồng hồ rồi.

“Hai giờ đồng hồ rồi. Em yêu cầu về ah. Về muộn ráng nhưng bố mẹ ko nói gì?”

Nó nhỏm dậy, search áo quần vứt vung vãi mọi vị trí và mang vào người.

“Bố đi công tác thỉnh thoảng bắt đầu về. Mẹ đi bói tân oán cúng bái nào đấy, mai mới về.”

“Ở đơn vị một mình ah?”

“Hai mình.”

“Ơ này nạm khoác cả váy đầm của bà bầu anh về ah.”

Nó lờ đi câu đùa của anh ấy, già vờ ko nghe thấy.

“Thôi em về trước đây. Anh trả tiền phòng nhé.”

“Thế nhưng cũng dặn. Em sẽ trả Chắn chắn. Ơ này tối thế nhưng mà cũng về ah?” Anh vừa nói vừa mang xống áo.

“Phải về trước khi hàng xóm em dậy.”

“Đi bộ về á?”

“Chứ đọng sao nữa.”

Anh hy vọng giúp cô bé nhỏ. Chắc chắn là nó có chuyện, anh biết. Và anh thực sự mong mỏi góp nó, vị anh Cảm Xúc khôn cùng quyên tâm đến cô bé bỏng lạ mắt này.

“Thôi đợi anh khoác quần áo xong xuôi anh mang lại. Tối cầm cố đi 1 mình ma bắt.”

“Sắp chết rồi còn sợ hãi gì nữa” Nó mỉm cười phá lên.

Nó sẽ mặc áo quần xong. Cách ra cửa khôn xiết nhanh, cứ như thể mong chạy trốn vậy.

Anh túm đem tay nó với chú ý vào đôi mắt.

“Ơ…Sao lại sở hữu chạm chán lại nữa…Gặp nuốm thôi chứ…Một đi ko trnghỉ ngơi lại” Nó ltrần lưỡi “Tình nghĩa song bản thân có cố gắng thôi” Cười thật tươi và gỡ tay anh ra.

“Chờ đã…Cho anh số…”

Nó trở về với vẫy tay từ biệt anh. Anh mang thật cấp quần áo rôi đuổi theo.

“Chờ sẽ, cô nhỏ nhắn. Anh sẽ giúp em.”

“Từ trường đoản cú, anh đưa về“ Anh sẽ theo kịp nó.

“Không thích…Em không thích anh biết nhà…Phiền lắm…Thế nhé…Tạm biệt anh…”

Nó nhướn lên hôn vơi vào má anh rồi quay đầu bước tiến.

Vĩnh biệt anh, chàng trai dễ thương và đáng yêu. Anh là 1 fan giỏi, hết sức êm ả. Lên đến đó em sẽ để trọng điểm hộ trì cho anh.

Chào anh. Người tình một đêm!

Nó bước tiến không hề xoay đầu lại.

“Thế ai vẫn chuyển em về lúc em say rượu nhũn ra?”

“…”

“_ Ai đang mang đến em cùng đua xe cộ thế?”

“…”

“Em sẽ từ bỏ cài thuốc rung lắc nhằm cắn chắc?”

“…”

“Em sẽ từ tìm được hêrôin nhằm hkhông nhiều ah?”

Cô bé xíu dừng hẳn bước cùng quay trở về. Mặt cô nhăn lại cùng lấy hai tay ôm trán.

“Khỉ thật, em còn không tính đến các cthị trấn kia.”

Anh bước thật nkhô giòn mang lại kề bên, khoác tay anh lên vai nó.

“Ít độc nhất thì anh cũng sành đời hơn. Anh để giúp em. Từ giờ anh đang là BOSS của em.”

———-o0o———-

10h30.

Một buổi sáng sớm mùa xuân. Những tia nắng len lỏi từ bỏ size cửa sổ, tràn vào cnạp năng lượng phòng nhỏ dại đánh toàn màu hồng. Nắng ùa cả lên chóng, địa điểm gồm một cô bé bỏng đã ngủ. Nắng dancing nhót trên hai con mắt khẽ nhắm hờ của cô ý nhỏ nhắn khiến cho nó giật giật.

“Khỉ thiệt, buổi tối qua ngủ lại quên đóng cửa sổ “

Cô nhỏ bé cảm thấy ngày lúc này đang là một trong những ngày tốt lành trên đây, tuy nhiên vào bạn vẫn còn cực kỳ mệt nhọc. (Đêm qua ngủ đc tất cả mấy tiếng)

Trên dòng bàn học bằng gỗ ép, địa điểm chiếc Smartphone bé dại màu sắc bạc treo lủng lẳng đầy đủ thiết bị bên trên đời, mẫu đèn hiệu vẫn lấp láy. Có lẽ bao gồm tin nhắn hay Hotline nhớ gì đó.

“Dậy không cụ. Lúc như thế nào dậy Call mang đến anh.” SMS tự Đăng Khôi.

Nó hay mộng đè nghĩ lại ban đêm hôm qua thời điểm anh chsinh hoạt nó về.

“….”

“Này em lưu tên anh vào đồ vật là cái gì thay. Đừng tất cả mà đặt mấy thương hiệu linh tinc đấy nhé” Anh trở về cùng liếc vào cái màn hình nhỏ tuổi xíu.

Nó ngồi đằng sau, vẫn sẽ gặm mặt bnóng bnóng.

“Anh mê thích cái tên ‘Chủ Silip’ chứ?” Nó kẹ khía cạnh vào tai anh hỏi nhỏ tuổi.

“Ttách đất, người mẫu ráng này cơ mà em đặt đến cái thương hiệu xấu nắm. >”

“Ơ, em chỉ hỏi anh bao gồm ưng ý không đỡ bệnh mà….Chứ đọng vào đây em lưu thương hiệu khác rồi….Nhưng ví như anh say đắm cái brand name kia thì em hoàn toàn có thể sửa lại.” Nó điềm tĩnh.

“Đang lưu giữ tên gì?” Qua gương chiếu phía sau anh khẽ lườm cho nó một chiếc.

*

Cái nhỏ nhỏ nhắn này, thể như thế nào nó cũng đặt cho bạn một cái thương hiệu tía lếu láo cho nhưng xem.

“Tên là Đăng Khôi…hihi…Tên đẹp nhất không?” Nó cười tkhông nhiều cả đôi mắt.

Xe phanh mẫu kíttttttt.

“Sao em biết anh tên là Khôi? Knhì thật mau. Tất cả những chiếc em nói thời điểm nãy chưa phải là trò nghịch chứ?”

“Ơ ơ, sao anh lại thương hiệu là Khôi? Em đặt vu vơ chũm thôi cơ mà.”

“Thì phụ huynh đánh tên là Khôi thì tên là Khôi. Mà vu vơ là vu vơ cố kỉnh nào? Vu vơ làm thế nào nhưng mà trúng được?” Anh nghiêm giọng.

“Ơ hóa ra thương hiệu là Khôi thật…Haha.” Nó thấy bao gồm chiếc gì đó khôn xiết bi đát mỉm cười.

“Cười cái gì cơ mà cười cợt. Có cái gì xứng đáng mỉm cười. Sao em biết anh tên là Khôi.”

“Tại cái phương diện anh nó cđọng Khôi Khôi cầm làm sao í.” Mặt em vẫn tỉnh bơ.

Anh ly vào đầu nó rất là đau.

“Này, anh đừng tất cả mà cậy nhóm nón bảo hiểm” Nó lườm “Thíchk bị nhổ râu không?”

“Nói thiệt, không thì xuống. Em bị sa thải. Anh hết sức ghét những người không chân thực.”

“Tại anh tất cả loại cười cợt răng khểnh tương đương anh Khôi nhưng. Chđọng tía ai hiểu rằng anh thương hiệu là Khôi. Làm gì mà lại anh mệt mỏi cố kỉnh.”

“Uh, thế cười cợt răng khểnh bao gồm rất đẹp trai không?”

“Có bao gồm, rất đẹp trai chứ”

Nó chớp mắt lia lịa và mơ màng suy nghĩ về thần tượng Đăng Khôi…Ôi ôi anh ấy đẹp nhất trai khỏi phải nói…Dễ thương thơm chớ hỏi í.

“Ờ, nỗ lực còn nghe được chứ đọng “ Anh có vẻ như khôn cùng phù hợp về câu vấn đáp. (Măc dù trong đầu nhì người tồn tại hai hình hình ảnh hoàn toàn khác nhau)

“Thôi, đi tiếp. Em được nhận làm việc quay lại.”

“Này ráng anh giữ thương hiệu em là cái gì. Đưa ngay lập tức cái điện thoại thông minh đây em xem như thế nào.”

“Nhóc hâm TKCVĐ”

“Hả đồ vật gi gắng này … Tờ ka cờ vờ đờ là đồ vật gi ?”

“Tưởng em hoàn hảo lắm nhưng. Giỏi dịch đê…Hô hô” anh mỉm cười có vẻ đắc chí.

“Hế a chậm trễ dờ hờ là cái gì?”

“Anh lưỡng lự. Ở đâu ra thế”

“Đấy, anh đặt vớ vẩn thay rồi bảo dịch đi. Bố anh cũng ko dịch đc ấy chứ đọng.”

“Ăn nói cố gắng đấy ah. Đập bị tiêu diệt tiếng. ‘TKCVĐ tức thị thần khiếp bao gồm vấn đề’ Đấy…Haha. Thế còn ALĐDH tức thị gì?”

“Nghĩa là ‘Anh là vật dsinh hoạt hơi’….Hahaha.”

“Này tôi xua cô xuống đi dạo ngay lập tức bây giờ đấy cô nhé.”

“Này nói mang lại anh biết mời em lên rồi xua xuống tương đối bị khó nhé…Hehe.” Nó vênh váo khía cạnh.

“Nhân viên mà như vậy đấy” Anh thlàm việc hắt ra “Mà này em lại đổi thành dòng tai ác gì nắm này…Cái gì ‘Huyền Siêu Nhân Dũng Cảm’ Tên em đấy ah.”

“Vâng. Chẳng lẽ tên chị em anh”

Cốp cốp cốp ba chiếc vào đầu.

……

Cúc cu … Cúc cu … Cúc cu … Là nhạc tin nhắn của chính nó ….

“Ê ê. Dậy đi chứ. Ngủ như lợn nỗ lực hả. Đồ lười. “ SMS từ Đăng Khôi.

“Dậy tự sáng tinh mơ rồi. Chờ trưa anh Call dậy chắc.”

“Thế sao không gọi lại. Cô mê say bị xua đuổi bài toán không?” SMS tự Đăng Khôi.

“Không mê thích Điện thoại tư vấn lại. Cứ đọng phù hợp rứa đấy. Anh giỏi thì đuổi đi. Đồ rậm râu xấu giai. Ltrần.”

“Tôi ko bào chữa nhau với cô. Chiều nay 4h. Đến thương lượng thích hợp đồng. Tôi qua đón. Không bào chữa.”

Cái anh già này đúng là mê thích bày trò. Mà toàn trò quái lạ và lố lăng chứ. Nó từ bỏ cười 1 mình.

“Đây phía trên. Em kí vào đó.” Anh gõ gõ vào vị trí còn trống trên tờ văn uống phiên bản.

Cô bé nhỏ rứa tập văn uống bản tất cả mấy tờ A4 gì đó, kín đáo mít chữ!

“Đấy, em thấy anh tốt không. Mới sáng sủa tiếng mà lại anh soạn chấm dứt đụn này đấy”

“Anh cũng rỗi Việc ghê nhở” Cô nhỏ nhắn ngước lên nhìn anh một chiếc, sau đó lại cúi xuống cắn cúi phát âm “Hợp đồng lao động”…“Bên A”…“Bên B” Cô nhỏ bé lầm rầm hiểu.

“Cái gì thế này?” Bỗng nó hét lên.

“Cái gì? Đâu? Đưa anh coi làm sao. Mà em nói be nhỏ xíu thôi chứ. Cứ đọng hét lên cố tín đồ ta vẫn tưởng em bị điên đấy.”

Và quả thực những người còn lại trong quán cà phê cũng đang quay trở lại nhìn chăm chắm vào nó.

Tiếng hét bự vào loại không gian chật nhỏ bí mật mkhông nhiều này làm ai ai cũng cần đơ bản thân.

Lũ con gái hiện giờ lấc cấc thiệt. Ăn to lớn, nói Khủng, hét ra lửa…Có lẽ vào đầu hầu như người sẽ nghĩ về như vậy đấy cùng nó thì thầm thấy hổ ngươi, phương diện đỏ lựng cả lên.

“Anh coi đi vật gì ráng này?” Nó nói với giọng nhỏ vơi duy nhất có thể.

Lấy tay chỉ chỉ vào một đoạn xum xuê chữ vào tờ giấy.

“Hờ hờ. Em cứ nói đủ nghe thôi. Em biết dòng truyền hình không… Đấy…Kia kìa…Volume khoảng chừng tầm 50/100 gì đấy là được”

Anh nhướn tín đồ lên ngoài ghế cùng gí tiếp giáp khía cạnh vào phương diện nó đã ngồi trên dòng ghế đối lập cùng nói nhỏ tuổi.

“Em mà lại cứ đọng thủ thỉ một mình như vậy thì bạn ta cũng trở thành tưởng em bị điên đấy.”

Ngoéo một chiếc “Áaaaaaaaa.”

“Ui ttách ơi râu của anh ấy yếu quá, rụng hết cả vào tay em phía trên này”

Nó giơ tua râu nhỏ lên bởi ngón trỏ với ngón chiếc, đưa lên trước mặt với soi rât kĩ.

“Mà nó còn bị chẻ ngọn nữa đây này.”

Anh ôm cằm cùng ngồi bết xuống.

“Đồ thô bạo. Được rồi bổ sung điều 4 khoản 4 ‘Nghiêm cnóng bài toán nhổ râu của bên A’. “

Anh cúi người xuống ghi ghi vào tờ giấy.

“Nào, hiện nay thuộc lưu ý lại coi chỗ nào chưa hợp lí nhé.”

” I/ Quyền lợi của mặt A:

1/ Được quyền vừa lòng sinh lí một bí quyết tuyệt vời nhất cùng mặt B cần phải thỏa mãn nhu cầu bất cứ dịp nào”

Ngước lên:

“Thế em liệu có còn gì khác không giống để trả công anh ko ?”

“Không có” Cô bé nhỏ tiu nghỉu xị cả khía cạnh xuống “Anh là thiết bị tồi nước đục thả câu”

“2/ Được quyền dạy dỗ cho mặt B điều xuất xắc lẽ buộc phải, cùng bên B cần phải tuân hành tuyệt vời nhất, không được biện hộ một ít câu.”

“Dùng phần lớn câu như vậy nhằm nói với những người Khủng là bất kính. Đề nghị em rút ít lại câu kia.”

“Rút ít thì rút”

“Và bổ sung cập nhật nhì câu bắt đầu ‘Giậu đổ bìm leo’ , và ‘Đục nước béo cò’. “

“3/ Được quyền bảo bên B lúc nào thì nói, thời gian làm sao thì yên ổn, khi nào nói bé dại, lúc nào nói to (hệt như tinh chỉnh một chiếc tivi) “

“Đấy, hết rồi. Quyền lợi của anh ấy chỉ mỗi chũm thôi.”

“II/ Trách nát nhiệm của bên A:

Phục vụ bên B tuy nhiên lạc thụ cơ mà bên B đòi hỏi, bao gồm:

1. Sex.

2. Sử dụng trái phép dung dịch rung lắc.

3. Sử dụng trái phép hóa học yêu cầu sa.

4. Tmê man gia đua xe bất hợp pháp.

5. Uống rượu cho đến khi say nhũn ra (Điều khoản này phù hợp pháp) “

“Đấy, em thấy anh thiệt thòi gớm ghê không. Mỗi cha loại quyền lợi nhưng bị tận năm chiếc trách nát nhiệm lận.”

“Anh phân tách nó bé dại tí ra như vậy làm những gì chả nhiều. Ơ này nhưng mà tại sao không có hêrôin.”

“Ngu cụ đã nên sa rồi còn hêrôin.”

“Ờ ờ. Anh tiếp đi.”

“….”

“III. Quyền lợi của bên B:

- Được hưởng cục bộ những nghĩa vụ và quyền lợi thuộc trách nát nhiệm của bên A, tức là năm điều.

- Điều khoản vấp ngã sung: Bên B được quyền Gọi bên A bằng anh yêu thương, cưng, hoặc một số trong những cái thương hiệu thân ái khác.”

“Thôi thôi em ko nên. Điều khoản này rất có thể gạch đi”

” IV. Nghĩa vụ của mặt B:

1. Đáp ứng một cách hoàn hảo yêu cầu sinc lí của mặt A.

2. Bên B cần ăn nói đúng mực, lịch sự, lễ phép, nghiêm cnóng ăn nói trống không.

3. Bên A bảo gì nghe nấy.

4. Điều khoản bắt đầu bổ sung: Nghiêm cấm mặt B được nhổ râu của mặt A. >”

4b. Nghiêm cnóng đc cấu, véo mặt A.

4c. Nghiêm cnóng bài toán rình rập đe dọa mặt A dưới bất kì vẻ ngoài như thế nào.

Xem thêm: Cách Vừa Xem Youtube Vừa Lướt Facebook Trên Android

Chấm không còn.”

“Đấy nhé, tốt nhất em rồi nhé. Sáu mẫu quyền hạn mà mỗi tư chiếc trách nát nhiệm. Lời to lớn nhé…Hehe”

“Anh đừng có thừa xứng đáng. Đến bố em còn ko bắt được em triển khai những điều khoản như thế.”

“Cỡ em ở trong nhà cứng cáp ăn đập nhỏng thụi nhỉ…hiiiiiiiii”

“Anh toàn ăn gian thôi. Em ko kí đâu.”

“Đằng nào em cũng chẳng mất gì. Chỉ có được. Em kí đi.” Anh chũm dịu vào tay nó, nhìn trực tiếp vào mắt “Phải tin anh.”

“Vậy từ giờ em đồng ý phát triển thành nhân viên cấp dưới của anh ấy. Ngày mai 7h sinh hoạt quán rượu. Điều 5 khoản 2. Ăn cơm trắng cho no vào.”

“Ôkê ôkê.”

lúc cô bé nhỏ phi vào quán đã thấy anh ngồi ngóng từ bao giờ. Anh nhận thấy cô và vẫy vẫy. Cô bé bỏng hôm nay cột tóc cao bởi dòng dây cột xuất hiện một nhỏ gấu. Bao nhiêu tóc mái lòa xòa được kẹp hết lên. Trông nó năng động hơn trong dòng sơ mi White đơn giản, không có hoa văn tốt dây dợ gì. Chiếc áo ôm gần kề bạn khiến cho cô càng dường như bé dại nhắn rộng. Bên bên dưới là loại quần trườn đen cùng song dxay cao lung linh. Trông cô nhỏ xíu thiệt khác so với lần trước tiên anh chạm chán, có thể vì không ảo diệu, hoặc rất có thể vì chưng không thả tóc nlỗi mọi hôm. Dù sao như này trông cũng tươi trẻ rộng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Câu đố cái gì càng chơi càng ra nước

  • Các chất tham gia phản ứng tráng bạc

  • Xem phim nhất bạn bị cấm chiếu

  • Cao h vừa ăn vừa ngồi lên côn thịt

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.